Bị gia đình bạn gái chê thấp bé, chàng trai quyết tăng thêm 6cm

Chơi được nửa ván cờ thì tôi buồn đi vệ sinh, tôi xin phép “nhạc phụ” đi vệ sinh vài phút, bác ấy cũng gật đầu rất vui vẻ. Mọi thứ thật quá suôn sẻ, cho đến khi tôi lén nghe được cuộc hội thoại của “nhạc mẫu” và bạn gái mình…

Tôi còn nhớ ngày mình chân ướt chân ráo lên Sài Gòn học Đại học, thân hình đen đúa thấp bé của mình bị chèn ép trên chiếc xe bus đông nghẹt người, rồi lại thất thểu hòa lẫn trong đám đông đang hối hả nộp giấy nhập học.

Tôi là một chàng trai không có gì nổi bật, vừa thật thà lại vừa cục mịch, vóc dáng nhỏ nhắn và hơi thấp người khiến tôi rất tự ti về mình. Để bù lại những “điểm xấu trời ban” ấy, tôi học hành khá giỏi và rất siêng năng, thêm bản tính thật thà chất phác nên tôi được rất nhiều người yêu quý. Tôi vừa học vừa làm gia sư kiếm thêm thu nhập, mỗi tuần còn dành 3 buổi dạy chữ miễn phí cho các em thiếu nhi có hoàn cảnh khó khăn trong khu vực.

“Tôi học hành khá giỏi và rất siêng năng, thêm bản tính thật thà chất phác nên tôi được rất nhiều người yêu quý” – (Ảnh do nhân vật cung cấp)

Suốt 2 năm học Đại học, cộng thêm 12 năm “mài đũng quần” ở các cấp tiểu học trung học, tôi không có một mối tình vắt vai nào. Ngoại hình không bắt mắt cũng là một trong những lí do khiến tôi không được chú ý.

Vậy mà, năm thứ 3 của đời sinh viên, tôi lại phải “chịu” sự theo đuổi của 1 cô gái – dân Sài Gòn chính gốc, nhà gần khu trọ tôi đang sinh sống.

Cô ấy nhỏ hơn tôi 2 tuổi, dáng người mũm mĩm (và cũng không được cao), nước da bánh mật, khuôn mặt bầu bĩnh và nụ cười rất có duyên. Cô ấy không đẹp nhưng vẻ duyên trên gương mặt tạo một nét yêu rất khó tả.

Tôi gặp cô ấy khi cùng tham gia phát quà cho thiếu nhi vào dịp Tết Trung thu. Cô ấy vui vẻ bắt chuyện tôi, mời tôi ăn bánh và thường xuyên nở nụ cười rất duyên. Tôi vẫn nhớ rõ những câu “giao lưu” hết sức ngô nghê lúc ấy:

– Anh tên gì?

– Cứ gọi anh là Anh.

– Em không giỡn, em hỏi tên anh thật đấy!

– Thì tên Anh! Tuấn Anh! Em nghĩ gì vậy?

Nói rồi tôi cười sảng khoái. Cô ấy cười theo, mặt hơi ửng đỏ.

– Em biết anh lâu rồi đấy!

– …

– Không hỏi tại sao em biết à?

– Ơ, sao?

– Em thấy anh dạy học cho tụi nhỏ nhà nghèo, anh hay đi bộ từ trường học về đến dãy trọ, trên đường đi thường tấp vào chợ mua rau với thịt về nấu, ngày nào cũng 1 bó rau muống to, mà toàn mua từ một bà cụ ngồi bán trong xó nhỏ, rau của bà ấy trông cũng chả ngon.

-…

– Em còn biết anh chỉ có mỗi 2 cái áo somi, 1 cái sọc xanh nhạt, 1 cái màu đen. Áo thun thì độc một cái màu xanh dương.

Tôi đỏ chín mặt. Con nhỏ để ý phát khiếp!

Thế đấy, tôi và cô ấy gặp nhau ở cái đức tính hòa nhã và giàu tình thương. Thế rồi yêu nhau khi nào không hay. Tôi không chỉ là người yêu của cô ấy, mà còn là một người cô ấy rất ngưỡng mộ. Tôi thực sự hãnh diện vì điều đó, nên lúc nào cũng cố gắng hoàn thiện bản thân mình.

Duy chỉ có một điều tôi không thể hoàn thiện nổi, đó là cái sự thiếu thước tấc của mình! Mặc dù cô ấy cũng thấp người, tôi đứng cạnh không phải cảm thấy xấu hổ, tuy nhiên mỗi khi đi ra đường, bắt gặp những chàng trai cao to khác, tôi có cảm giác như mình không thể là một chỗ dựa vững chắc, chỉ là một anh sinh viên trói gà không chặt, càng chẳng phải trai tráng hảo hán gì!

Tôi còn nhớ ngày đầu tiên cô ấy dẫn tôi về ra mắt gia đình, mọi người chào đón tôi rất vui vẻ và nồng hậu. Tôi được đãi một bữa cơm gà ngon lành. Ăn xong, tôi còn ngồi chơi cờ với “nhạc phụ” trong lúc “nhạc mẫu” và “phu nhân” lui cui dưới bếp dọn dẹp, rửa chén bát.

Chơi được nửa ván cờ thì tôi buồn đi vệ sinh, tôi xin phép “nhạc phụ” đi vệ sinh vài phút, bác ấy cũng gật đầu rất vui vẻ. Mọi thứ thật quá suôn sẻ, cho đến khi tôi lén nghe được cuộc hội thoại của “nhạc mẫu” và bạn gái mình.

– Thằng này mẹ thấy hiền lành, dễ thương, nhưng nó hơi thấp thì phải!

– Có gì đâu mẹ!

– Không có gì? Mày đấy, đã như con vịt bầu rồi, sau này cưới chồng mà còn cưới thằng thiếu thước, đẻ con ra giống “hột tiêu” cả lũ, lúc đó hối hận không kịp!

– Mẹ kì quá!

– Thì mẹ mày nói vậy thôi, chứ có cản trở gì đâu mà dùng dằng!

Tôi đỏ mặt tía tai, quên cả chuyện buồn đi vệ sinh. Tôi quay lên phòng khách, giả vờ có việc gấp rồi xin phép về để giải quyết. Ngồi trên xe bus giữa tiết trời nóng như đổ lửa, mắt tôi như muốn nổ đom đóm vì giận và xấu hổ.

Suốt chặn đường về, tôi đã suy nghĩ thật kĩ càng. Chia tay cô ấy để “bảo toàn danh dự” và giúp cô ấy khỏi phải “liên lụy” trong việc… nòi giống sau này, rồi một thân một mình mình buồn bã với những khuyết điểm; hay là tự mình thay đổi bản thân để những ngày sau luôn tươi đẹp và tràn đầy tự tin?

Cải thiện chiều cao? Nghe có vẻ “cổ tích” và quá khó thực hiện, nhưng tôi nghĩ mọi thứ đều có cách giải quyết. Tôi đem câu chuyện của mình chia sẻ trên các diễn đàn, hi vọng nhận được những lời khuyên hữu ích. Hầu hết mọi người đều bảo tôi… chấp nhận số phận vì “nếu cao đã cao sẵn rồi”, duy nhất 12 người có bình luận tích cực hơn, trong đó có 7 người khuyên tôi học bơi lội, 3 người khuyên tôi tập xà đơn và 2 người khuyên tôi dùng thực phẩm chức năng hỗ trợ tăng chiều cao, “nếu như bạn có điều kiện”.

Tôi là đứa “nhà cái gì cũng có cả, chỉ thiếu mỗi điều kiện mà thôi” nên đọc tới đó là thấy nản. Tuy nhiên, sau đó tôi cứ bị ám ảnh không buông bởi mớ lời khuyên ấy. Bơi lội – Xà đơn – Thực phẩm chức năng? Đến ngủ tôi còn mơ thấy mình hì hụi bơi lội… mua vui cho người khác, cốt để kím tiền mua 1 lọ TPCN mà dùng. Sáng tỉnh dậy, tôi tự thấy xấu hổ muốn chui xuống đất.

“Mỗi tuần, tôi đều kiên trì đo đạc chiều cao của mình, thấy nhích được lên xíu nào là phấn khởi vô cùng tận.” – (Ảnh do nhân vật cung cấp)

Thế rồi tôi quyết định đập heo, để dành thêm 1 tháng tiền lương gia sư nữa, rinh về ngay 1 “em” Super Growth Height, tận một triệu tám! Trên đường đi mua, tôi cứ lẩm bẩm: “Chỉ 1 hộp thôi! Chỉ 1 hộp thôi! Bằng mọi giá phải dùng 1 hộp là cao!”. Lúc nhận hộp TPCN từ tay cô dược sĩ xinh đẹp, rồi nghe tư vấn đông tây kim cổ đủ cả, tôi đếm tiền trả mà toàn thân run lên vì… xót tiền!

Tôi giấu tiệt bạn gái về kế hoạch tăng chiều cao của mình. Mỗi ngày 2 viên Super Growth Height, tập chạy bộ, tập bơi lội, năng uống sữa và ăn uống giàu dinh dưỡng hơn (suốt mấy tháng trời tôi không dành dụm được xu nào cả, có tiền là dốc vào ăn uống tập luyện). Mỗi tuần, tôi đều kiên trì đo đạc chiều cao của mình, thấy nhích được lên xíu nào là phấn khởi vô cùng tận.

Sau vài tháng miệt mài, tôi tăng được những 6cm. Bất ngờ quá đúng không? Chính tôi còn chẳng tin vào sự thật này! Người yêu gặp tôi, cứ nhìn nhìn ngờ ngợ. Cô ấy quá ngốc để nhận ra sự khác biệt của tôi, chỉ bảo: “Hình như anh khác khác cái gì ấy, mà em tài nào xác định được là cái gì”. Tôi giả vờ như không hiểu, bảo anh vẫn vậy khác quái nào đâu. Cô ấy im lặng, mặt cứ ngơ ngơ ra điều suy nghĩ dữ lắm. Trông rất đáng yêu.

Kì này, để xem “nhạc phụ”, “nhạc mẫu” còn chê bai “tiểu tử” này nữa hay không!

Bị gia đình bạn gái chê thấp bé, chàng trai quyết tăng thêm 6cm
5 1 vote

Bài viết liên quan

09111.88.114